Lượt xem: 192
Bài viết cảm nhận về mái trường, thầy cô

Bài viết cảm nhận về mái trường, thầy cô

Cảm nhận về mái trường, thầy cô

Tiếng trống trường rộn rã vang lên, âm thanh ríu rít của tiếng chim trên nhánh Phượng cũng đã đua nhau thì thầm hát. Tôi lại dắt chiếc xe đạp căng hải ra để đi tới ngôi trường thân yêu như mọi ngày, bầu trời hôm nay cũng không có gì khác lạ, chỉ là lòng tôi hôm nay có chút gì đó vương vấn và bồi hồi những xúc cảm lạ thường. ngước mắt lên nhìn bầu trời buổi sớm mai, ánh nắng sớm chói chang đang lấp lánh lé chiếu vào đôi mắt tôi, đôi mắt đươm buồn của  nhiều tâm sự. Ấy có lẽ là tâm trạng của một nữ sinh cuối Cấp 3, một cô học trò chưa đủ để gọi là trưởng thành, chẳng muốn xa mái trường thân yêu này !

Ba năm cấp 3 giờ suy ngẫm lại mới thấy nó ngắn biết nhường nào, nó như một cơn mưa rào thoáng qua chợt đến và vội đi để lại nơi ấy những chồi non, những cánh hoa đầm đìa giọt nước. Đối với tôi ba năm cấp 3 đã đến rồi lặng lẽ qua nhanh  như 1 cái chớp mắt, để lại biết bao kỷ niệm vui buồn hờn giận, của một thời tinh nghịch mang tên tuổi học trò. Ngôi trường thân thương mà tôi gắn bó gần 3 năm qua, là nơi có khuôn viên vui chơi bao phủ một màu xanh của cây, hoa và lá, nơi nhộn nhịp tiếng cười đùa, tiếng bước chân của những nam sinh, nữ sinh đến lớp học, khi ánh bình minh lấp lánh hiện lên. Nơi có cây bàng già với những chồi lá xanh non tươi tắn đang nô đùa cùng gió. Những cánh phượng đỏ thắm vẫn còn đọng lại mấy giọt sương ban mai ở từng cành hoa mong manh, rực rỡ. vườn lan vẫn cứ thế khoe sắc, đua nhau nở những bông hoa xinh tươi. Và tất cả sẽ vẫn diễn ra như vậy, như một quy luật của tạo hóa của tự nhiên, cây vẫn đứng đó, lá vẫn tươi vui, hoa vẫn đua nhau khoe sắc. Vâng! Mọi thứ sẽ vẹn nguyên chỉ có chúng tôi đã lớn lên từng ngày, chỉ sau vài tháng nữa thôi, tôi mãi mãi không được nhìn chúng mỗi ngày nữa…. Trường tôi đấy! Trường trung học phổ thông Vân Nội, nơi đã từng rất xa lạ với tôi và là ngôi trường mơ ước của biết bao học sinh. Có đôi lúc tôi tự thấy bản thân mình cũng thật xuất sắc đấy chứ, đã vượt qua nhiều học sinh để bước chân vào ngôi trường này, để rồi cảm xúc như vỡ òa khi biết mình trở thành một thành viên bé nhỏ trong ngôi nhà chung. Có lẽ tôi quá lan man nhưng những kỷ niệm đầu tiên về mái trường luôn là những ký ức theo ta đi suốt cả cuộc đời. Rồi lại nhìn băng quơ ra sân trường lớn rộng kia những chấm nắng lọt qua như những mắt nhìn tinh nghịch, mấy cô cậu học trò đùa vui rất đổi hồn nhiên và sáng trong như màu áo trắng vậy. Tôi đã từng như thế, cái ngày tôi còn là một cô nhóc chưa tròn 16 tuổi, chập chững bước vào trường, ngày mà chưa từng nghĩ mình chỉ còn mỗi 3 năm này thôi, 3 năm lưu giữ những hồi ức đẹp của thanh xuân bên cạnh những niềm vui, những ngày vui chơi với đủ thứ trò chơi tinh nghịch thì cuộc sống sinh hoạt cũng như học tập của một cô bé luôn được nâng niu trong vòng tay gia đình như tôi, và giờ phải học nội trú xa nhà cũng gặp muôn vàn khó khăn và cả những lần không còn chút kiên nhẫn nào. Còn nhớ tôi đã từng khóc rất nhiều khóc đến sưng tấy cả mắt vì nhớ nhà, vì không chịu nổi cách sống trong khu nội trú, thức khuya dậy sớm, Với những người bạn xa lạ chưa bao giờ tôi biết. Nhớ lắm bữa cơm đầu tiên ở căng tin, tiếng trống trường gõ ba hồi to, ầm ầm bên tai báo hiệu giờ ăn đã đến. hôm ấy có lẽ là ngày tôi không bao giờ quên. Bước đôi chân bé nhỏ, khuôn mặt thẫn thờ và xung quanh là những người bạn xa lạ không quen biết, tôi đến căng tin loay hoay nhìn xem chỗ để mình lấy cơm ở đâu. Đôi tay run run nhận lấy đĩa cơm từ tay bác Mau căng tin mà hàng nước mắt từ đâu lăn dài chen chúc nhau trên đôi má ửng hồng,nhà mình nghèo,ba mẹ lại không may mất sớm bác Mau thương mình như Con. Tôi bị nghiện ứ ở cổ, mỗi khi bữa cơm vẫn có tôi và ba mẹ kia mà, tôi không thể ý thức được điều gì nữa và cứ thế tôi không sao kiềm được nước mắt vội vã chạy về phòng.Giờ thì khác nhiều rồi tôi thương lắm mỗi bữa cơm ở trường, những bữa ăn ngon đậm đà hương vị, chất chứa yêu thương từ căng tin đã cất công chuẩn bị từ sớm. Tôi yêu cái nhộn nhịp, giọng cười văng vẳng sảng khoái khi đến giờ ăn nếu phải xa nó, chắc tôi sẽ khó lòng mà quên được. Tôi sẽ buồn lắm! Tất cả những trải nghiệm ấy từng ngày rèn tôi thành một cô gái mạnh mẽ, Đủ khả năng tự lập, tự lo cho bản thân mình, ấy là điều tôi xem là may mắn nhất cuộc đời mình.

Trường tôi có khuôn viên xanh tươi, sạch và đẹp, mỗi cái cây, cái hoa ở đây làm nên nụ cười của chúng tôi. Từng chiếc ghế đá in ấn những kỷ niệm những lần tụ tập chuyện trò đủ thứ chuyện trên đời, những khi lao động hay trực nhật mỏi mệt ghế đá là điểm dừng chân, nơi tràn ngập những nụ cười, nơi san sẻ những niềm vui nỗi buồn của tôi. Và ở nơi ấy mỗi lớp học như một mái ấm yêu thương, không biết từ lúc nào tôi đã yêu và gắn bó với mái trường của tôi nhiều đến thế. Rồi từng ngày trôi qua trường Vân Nội đã là ngôi nhà thứ hai của tôi, những người bạn, những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trên con đường học tập, họ như anh em thân thiết gắn bó với tôi trong đại gia đình rộng lớn này. Và hơn thế nữa mỗi thầy giáo, cô giáo chính là người cha, người mẹ thứ hai của tôi.

“ Một đời người một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trong bên bờ

 Qua sông phải lụy đò

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…”

Mấy ai đi suốt cuộc đời mình mà không có người thầy, người cô dẫn lối. Mấy ai trưởng thành mà không trải qua những ngày tháng học sinh. Và mỗi thầy giáo, cô giáo chính là người lái đò thầm lặng, những người tận tụy hết lòng với nghề, với học trò của mình, người mang đến nguồn tri thức như ngọn hải đăng sáng soi dẫn lối từng bước đường ta đi.

 Ngày ngày thầy cô vẫn đứng trên bục giảng dạy tôi những điều hay lẽ phải những đạo lý làm người. Tiếng thầy cô giảng bài hăng say vẫn văn vẵn đâu đây. Vẫn viên phấn trắng trên tay, tại nơi này đã dẫn dắt bao thế hệ nối tiếp nhau trưởng thành. Đi xây đắp cuộc đời tươi sáng, lời giảng của thầy cô đã không đi vào không gian bao la mà đi đến tâm hồn tôi. Đôi lần, tôi từng có những suy nghĩ nông nổi, những lần ngã gục vì mệt mỏi, chính những lời nhắc nhở, dạy bảo, động viên của thầy cô đã làm nên một cô học trò chín chắn biết suy nghĩ hơn của hôm nay. Tôi thật lòng biết ơn thầy cô nhiều lắm.

 Tình yêu bao la của thầy cô chưa bao giờ phai nhạt, chỉ là học sinh chúng ta chưa từng một lần và cảm nhận tất cả những điều đó. làm nghề giáo, bận rộn bao nhiêu là việc, bao đêm ròng rã thức trắng soạn giáo án, những trang giáo án đưa ta đến ước mơ,  hay mệt nhòa vì chấm bài thi, bài kiểm tra của chúng ta. Mệt mỏi là thế khi ngày mới bắt đầu thầy cô vẫn nở nụ cười tươi tắn vẫn  giảng  dạy hăng say vì chúng ta, vì những học sinh thân yêu. “  Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đến hết lá mùa thu rơi, nhưng ngàn năm, làm sao em đến hết công ơn người thầy!” Tình yêu đó, lòng tri ân đó có cả trong lời bài hát. Và tấm lòng quý giá đó chẳng cần đâu sự trả ơn của ta.Chỉ cần nỗ lực học tập chăm chỉ hơn lấy kết quả học tập bù đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì mà họ đã giành trọn vẹn nửa đời người cho nghề giáo. hãy dâng  tặng những hoa điểm 10, hãy dành chút thời gian ngồi bên thầy cô để chuyện trò cùng họ. Bởi chỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim thì mới đến được trái tim…. Điều thầy cô cần có chỉ có thế.

 Tôi không sao nói cho hết những gì trong lòng mình... Rồi sẽ đến ngày chúng ta trưởng thành, ngày hân hoan mừng tốt nghiệp ngày kết thúc khoảng thời gian học cấp 3 đáng quý. Tôi sẽ nhớ lắm từng cái bàn, cái ghế, những viên phấn nhỏ nhắn, nhớ cái phòng học ồn ào tiếng cười đùa của chúng tôi. Tôi yêu màu xanh từng ngọn cây, sợi cỏ  tỏa mát giửa nắng trời rực rỡ, yêu những ô cửa màu xanh, cánh cửa mở ra biết bao ước mơ khát vọng trong tôi.Tôi yêu mái trường, yêu khoảng sân rộng nơi  nâng đỡ từng bước nhảy,  bước đi, nơi tổ chức trò chơi dân gian cho chúng tôi, và cả những lần sinh hoạt vui chơi tập thể, vui biết bao ngôi trường còn ghi dấu trong tôi không thể phai mờ những ngày tưng bừng rộn rã của buổi khai giảng đầu năm học mới, tết trung thu nhộn nhịp tươi vui, hay những buổi liên hoan ồn ào, vui vẻ... Tôi yêu nó vô cùng!

Quý lắm các bác bảo vệ luôn luôn nghiêm khắc nhưng không hề dữ dằn bác luôn chăm chỉ, đúng giờ, báo cho chúng tôi giờ giấc hàng ngày rèn luyện chúng tôi vào nề nếp. Ôi! tiếng trống vang lên bao nhiêu hồi là bấy nhiêu cung bậc cảm xúc... Tôi yêu, tôi nhớ những lời dạy bảo của thầy cô, tôi tự hào về mái trường Vân Nội , mái trường đã cho tôi quá nhiều điều quý giá  những thứ ấy đều phải nhớ, phải trân trọng và nếu một ngày phải rời xa nó, nước mắt ai sẽ rơi, trái tim ai sẽ buồn lòng ai sẽ đau không ai khác chính là chúng tôi, những cô cậu học trò cuối cấp phổ thông... Rồi tôi và những người bạn sẽ chào nhau mỗi người mỗi hướng đi riêng, đi đến tương lai của mình, nhưng mãi mãi sẽ chẳng bao giờ quên. nó sẽ là những ký ức tuyệt đẹp mãi khắc sâu trong tim, trong tận sâu đáy lòng tôi.

Có nhạc sĩ nào đã từng viết “ Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ mãi bay về cuối trời. Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu” vậy thì tôi mong có thể  gửi lòng mình vào nơi cuối trời ấy để mãi được sống bên mái trường cấp 3 thân yêu. giờ chỉ còn chút ít thời gian ít ỏi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi sẽ vui chơi hết mình cũng không quên nhiệm vụ chính là học tập chăm chỉ, cố gắng hết sức để đạt kết quả cao cho 12 năm đèn sách. Cũng như không để phụ lòng gia đình thầy cô, những người đứng đằng sau tôi.

Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật nhiều tới ngôi nhà chung Vân Nội, những người thầy giáo, cô giáo, người bạn tạo nên mảnh ghép cuộc đời tôi. Tương lai mai này dù có đi đến đâu nhưng trái tim tôi vẫn hướng về mái trường, nơi gắn liền với thanh xuân quý báu. Dù thời gian có trôi đi, phủ bụi  và xóa nhòa tất cả thì tình cảm của tôi dành cho mái trường, thầy cô nơi đây vẫn luôn đong đầy và vẹn nguyên không gì thay thế được.

Tôi yêu trường tôi !

Tin tức mới nhất

Đăng nhập
Thống kê truy cập
  • Đang online: 8
  • Hôm nay: 71
  • Trong tuần: 936
  • Tất cả: 206 630